Vĩ Diên

Á Châu - tìm người tình kín đáo

hộp thư  277

 

 

Một  lần qua rừng trúc, Vĩ hỏi Tại sao mẫu tin trên báo ? Diên trả lời Vu vơ của sự sống. Cũng vu vơ tựa kẽ trúc. Vĩ lắc đầu Không vu vơ, sự sống đầy ý chí.

Nhà mát khuất sau đường vòng núi.  Diên đỗ xe ở ghềnh đá dẫn xuống chân biển. Lần đến thuê nhà đầu tiên cả hai đã mê không khí hoang phế từ cánh cổng sắt han rỉ mở ra khu vườn vắng. Lối đi thưa sỏi đâm thẳng vào gốc đa trắng.

- Một người đàn bà xõa tóc. Vĩ nhận xét.

- Người đàn bà treo cổ dưới cành ngày chấm dứt .

Diên đùa. Nhà mát có bốn bức tường quét vôi màu rượu chát. Một  bể bơi chính giữa và chậu dứa nhọn sắc. 

- Treo cổ là một  hình thức hoá thân.

Vĩ đột ngột phản ứng,  đến bên bụi dứa tuốt kim gai cắt vào tay rồi xoè bàn tay đầy máu :

- Thân xác không chết. Chỉ biến hoá.

Diên cảm thấy sợ. Vĩ thay đổi mỗi khi nhắc đến chấm dứt .

 

*

 

Cả hai quyết định gặp ở nhà mát. Giống một  tổ ấm kín đáo. Vĩ luôn đến trước rồi biến mất. Diên luôn cất xe dưới lùm cây, đi rảo qua vườn, nhìn ngắm sợi kẽm buông thỏng treo nối những lồng nan trống. Dẫy lồng nan yên lặng tựa một  vựa chim chóc bỏ hoang. Lần đầu tiên Vĩ đã kích thích tột độ khám phá chú khướu vô hình giữa trưa nắng im phắt phát tiếng kêu rù rù nhè nhẹ. Diên không trông thấy chỉ nghe tiếng đập cánh bắn tung liễng thóc lúc Vĩ xoay mạnh chiếc lồng trống.

- Sự sống đầy ước muốn.

Vĩ giải thích.

- Phụ thuộc vào vật chất.  Diên ngắt.

- Tạo nên vật chất. Vĩ khẳng định.

Các mẫu đối thoại giữa cả hai thường bất chợt sôi động rồi chấm dứt vu vơ ở bóng ngón tay Vĩ  múa vũ điệu câm. Vĩ  trao đổi với Diên không bằng lời nhưng bằng bóng mờ nhẩy múa. Nắng soi lên bức tường rượu chát những vân sóng uốn éo hoà vào ngón tay Vĩ thành những hình thể dị dạng. Đôi lúc Diên cũng tham dự trò chơi đuổi bắt mặt đại dương ửng sáng trên bức vách toả hơi nắng của nhà mát. Cườm tay cả hai  mang hình dáng quái vật, cánh tay là thân, nắm tay là đầu, ngón tay làm lưỡi. Trò chơi kết thúc ở bể bơi  cạn nước.

Diên làm tình với Vĩ  dưới đáy hồ trên những ô vuông gạch hoen. Lần nào sau lúc xuất tinh cực xúc động Vĩ cũng rủ Diên nhìn lên bốn vách đá bao quanh thẳng tắp từ đáy hồ lên đến trời rồi  kể những truyện tình hoang dại. Những người đàn ông làm tình với thú, những cặp tình nhân chết đuối dưới hồ nước, các bé gái lưỡng tính lúc chào đời.

- Kinh dị.

Diên kêu.

Vĩ lắc đầu :

- Khi yêu con người làm được tất cả.

Vĩ đứng lên mặc  áo. Diên yêu thân thể Vĩ thẳng làn da mật bóng ngừng ở chiếc quần tắm hơi trễ. Vĩ mang nét đẹp khoẻ mạnh, nửa trẻ thơ, vừa trong sáng. Nhưng Vĩ  đi khuất. Một  mình Diên cảm giác trơ trọi giam hãm và dưỡng khí cạn kiệt dưới đáy hồ. Tự trong thâm tâm Diên biết kết thúc phải xẩy đến, hiểu Vĩ tìm một  lối thoát. Lối thoát mà Diên không muốn. Diên trở lên buồng khách. Quang cảnh bể tắm xiêu đổ phủ rêu. Gốc đại thụ xum xuê dang tỏa cánh tay. Vĩ  chỉ lên vòm trời trong vẫn phản chiếu thân thể cả hai trần truồng trên từng ô vuông gạch vỡ. 

 

*

 

Trận mưa đầu của tuần lễ Tro trút lên mái tất cả cả giông tố của rừng núi. Đất đá cào lên mặt kiếng lúc Diên đến muộn, đoạn đường oằn giữa rừng trúc xơ xác chồng chất những giải mây. Chiếc cổng sắt cản gió trở nên nặng, phải khó khăn lắm Diên mới đẩy được. Chiếc xe trắng của Vĩ bật mui ngập nước. Nhà mát  lùi xuống biển.

Vĩ  xuất hiện đột  ngột lúc đó. Quỳ lau dịu dàng bụi dứa, lấy khăn nhúng nước ấm lau chậm rãi từng cành dứa cằn khô, từng cánh xương rồng cằn cỗi, từng mũi kim gai tỉ mỉ cho đến lúc sắc gai bật sáng nhọn. Cử chỉ Vĩ  kiên nhẫn. Diên bị kích thích bởi dáng vẻ Vĩ  chau chuốt bầy từng cành dứa xếp ngay  ngắn lên mâm cỗ rồi lẳng lặng cởi áo quỳ trước bức tường. Vĩ  áp sát hai vai  như mỗi lần làm tình áp sát vào ngực Diên. Tấm lưng thẳng bất đng chờ đợi thành vệt sẫm tựa bức tường đã nứt ra nuốt lấy thân mình Vĩ .

Vết roi đầu tiên Diên đánh với tất cả sức lực. Vết roi thứ nhì với tất cả say mê. Cành dứa cằn cỗi lằn trong lòng bàn tay Diên vì nắm quá chặt bật lên lưng tiếng kêu dây nịch lẫn tiếng rên đau đớn để lại vết chàm  khảm cực đẹp. Diên tựa người thợ thủ công khéo tay. Mỗi mũi kim là hạt trân châu. Mỗi vạt gai là một  đường may trên da thuộc. Vết roi cuối cùng Diên đánh với tất cả yêu thương trìu mến.

Cánh tay Diên còn rung lúc đỡ Vĩ đến giường. Thân thể Vĩ hãy còn co giật. Diên yêu dáng vẻ Vĩ  tự nguyện từ tiếng rên im lặng  đến các  dấu tay nhẫn nại bấu lên mặt tường để lại vệt nâu co quắp. Diên ngắm Vĩ  sau trận roi. Ngắm gương mặt Vĩ vẫn mang nét đẹp thiếu niên trong sáng.

- Yêu có nghĩa Kẻ khác.

Vĩ mấp máy. Máu bầm chảy xuống cườm chân. Diên lau máu, quạt cho Vĩ ngủ, đợi những giọt mồi hôi tươm từ  chân tóc tan giữa trũng lưng rồi mới lặng lẽ thu nhặt quần áo.

 

*

 

Những ngày sau trận roi, mặt biển xanh nhấp nhô quanh rừng trúc.

- Gần đến ngày rằm.

Vĩ chỉ mái chùa vàng cong phía sau nhà mát. Nếp chùa thênh lặng tĩnh như mặt nước. Diên thích ngắm mái chùa phủ xoè  cánh sen không gợn mây.

- Kiếp sau em làm sãi.

Diên đùa. Vĩ  cười :

- Tại sao không kiếp này ?

- Vì  anh ở nhà mát.

Diên cũng cười. Diên thích đảo ngược xưng hô với Vĩ. Em khi say đắm. Anh lúc giận dữ. Vĩ chấp nhận trò chơi, cả hai cùng yêu những tình cảm hỗn loạn xẩy đến.

- Buổi tối anh muốn đi lễ chùa. 

Vĩ nhắc. Diên lắc đầu :

- Em không thể.

Vĩ hỏi Vì sao em không muốn ?

Diên không giải thích. Diên biết Vĩ muốn sống buổi tối ở nhà mát. Diên lấy ngón trỏ vẽ lên mặt kiếng chữ K. Khánh. Vĩ lấy ngón áp út vạch một  chữ thật lớn ĐÊM. Diên xoá mặt kính viết Kim. Vĩ viết chồng lên ĐÊM. Diên lại bôi. Không thể đến nhà mát buổi tối. Không thể xa Khánh. Không thể bỏ Kim.

- Yêu là hy sinh. Vĩ dập xoá tất cả.

- Không quá giới hạn. Diên dứt khoát.

Vĩ  im lặng rồi biến mất. Diên bỏ ra vườn cấy đất, luống xương rồng Thái trổ hoa đỏ tươi phủ lên màu tím của gai vừa nhú. Diên có thú cây cảnh. Vĩ thích chim chóc, gia súc. Cả hai đẹp đôi ở nhà mát. Diên muốn tập Vĩ  bằng lòng với không gian thanh vắng thoáng đãng của vùng biển khuất. Bằng lòng với kín đáo sau rặng núi. Diên đánh những cây gai rồi lấp đất. Tiếng nước Vĩ đang tắm chảy trong trẻo.

Diên đứng sau liếp cửa. Diên thích ngắm Vĩ ở trần khi tắm. Lần đến thuê nhà Diên đã chú ý nhà tắm rộng lớn lát gạch men. Âm thanh của nước vang như trong những bể tắm Thổ. Vĩ luôn xoay lưng chỉ ánh mắt lướt trên mặt kiếng. Lần nào Vĩ  cũng đứng thẳng cho nước xối chậm rãi từ cổ xuống gót chân, trước khi quay lại cho Diên ngắm.

- Em thích ?

Vĩ đưa ngực cho Diên chạm. Diên mê làn da nâu nứt nẻ trên thân Vĩ từ từ rạn, ở mỗi nếp vỡ mọc nhú lăn tăn những vẩy sừng nhỏ đâm chồi dưới da.  Diên không nghe thấy nhưng trông rõ những âm thanh thất thanh trên gương mặt Vĩ  bất  chợt đau đớn thảm thiết. Tay Vĩ  bắt đầu kéo màn, các đốt ngón rụng xuống bồn men theo nước chảy về  cống.

- Anh thích.

Diên trả lời trong hơi thở. Tiếng động của nước trào ra khỏi bồn tắm bất ngờ cùng lúc vẩy nhờn đan kín chi chít trên bụng Vĩ. Diên hốt hoảng bỏ ra phòng khách đợi.

Lúc Vĩ  xuất hiện trở lại, mái tóc ướt đen trên gương mặt tươi sáng.

- Em biết Yêu đồng nghĩa hoá thân ?

Vĩ chải tóc, các vết sẹo nhỏ li ti trên ngực như những nhuệ tấm.

- Anh biết.

Diên chấp nhận, nghe tiếng nước hãy còn rút mạnh trong bồn. Diên ngắm Vĩ cố tìm những vẩy nhờn khi nãy. Vĩ sấy tóc rồi thả khăn tắm cho Diên nhìn thân thể  đã trở lại bình thường.

- Em có muốn tập hoá thân ?

Vĩ đến thật gần thì thầm, tình tự. Tất cả đều có khả năng. Kể cả những vật vô tri nhất. Rồi em sẽ thích. Lúc nãy em muốn giao hoan. Thân thể Vĩ lướt mềm, trườn tới sát ôm xoắn mình Diên. Nụ hôn có mùi tanh của cá.

 

*

 

Lễ Phục Sinh nắng ngời lên ghềnh đá. Cả hai mê những buổi tắm sớm. Diên lặn ngụp rồi nậy hào ở mỏm đá. Vĩ ăn sống không vắt chanh, đùa:

- Hào đục ở biển tươi như lưỡi em.

- Như lưỡi anh. Diên đính chính.

- Khi nào anh em ? Vĩ cười.

- Khi nào yêu.

Diên đục cho Vĩ thêm chục hào sống rồi lặn bắt những cầu gai. Vĩ nói Ước có ốc dao để nướng. Diên trêu :

- Chỉ cần hoá thân.

Vĩ ném vỏ hào vào mặt Diên rồi nhẩy xuống nước. Diên thích ngắm Vĩ bơi sải dọc biển. Cánh tay Vĩ thoắt thoắt nhịp nhàng không động biển. Ở mỗi nhịp sải lưng Vĩ vồng lên hụp xuống cho đến lúc cột sống lưng cong vòng và Vĩ búng thoắt trên mặt biển. Diên say mê ngắm con trăn biển búng từ đợt sóng này sang đợt sóng khác. Bãi tắm sống đo^.ng.

Tắm lên Vĩ đề nghị:

- Em thích rắn ngọ nguậy trong bụng ?

- Không bao giờ. Diên chắc chắn.

- Sẽ có ngày em thích. Vĩ cười phá.

Bữa ăn trưa diễn ra trong êm dịu. Diên tuốt măng tây hấp, rồi bầy  bàn. Vĩ nướng cá, bằm mực tươi. Diên cho thêm cần, khui vang trắng, đánh sauce trộn đĩa tôm vừa lưới. Nắng trong như một  miếng kiếng đậy lên những thuyền câu cuối bãi. Cả hai yêu không gian tĩnh lặng chậm rãi. Thỉnh thoảng tiếng khướu hót ngoài hiên. Lúc đánh trứng trộn bột, Vĩ bất chợt rủ Diên bỏ trốn.

- Đến một  nơi thật xa, vào thế giới khác.

- Để làm gì ?

- Tiếp tục êm đềm ở đây.

- Đang là nỗi êm đềm.

- Không vĩnh cữu.

Vĩ dằn mạnh thau trứng.

Bữa ăn trưa chấm dứt  lạnh lẽo. Vĩ bỏ lên gác để Diên rửa chén dọn khăn ăn. Lúc tắt nước, lau bếp, Diên nghe trên lầu có tiếng mổ thóc. Mỗi bậc thang vang tiếng mổ trên sàn gỗ. Tiếng thóc rơi lấm tấm trên mặt bàn thấp, ở b ghế nhung đã sờn cũ,  quanh những bình gốm bầy ở đầu hành lang. Chú đà điểu rừng lớn sừng sững giữa căn phòng không giường chiếu. Khác với lần hốt hoảng trước, Diên không sợ hãi. Không cảm thấy mùi tanh hôi của vẩy cá chỉ bắt gặp ánh mắt thông minh trong trẻo của đà điểu. Con vật xoay mình vào góc rúc đầu dưới mớ quần áo bẩn. Diên trông thấy hai chân sau đà điểu tròn chỉnh khụy xuống. Tùm lông mao vũ phập phồng chờ đợi. Diên cảm giác thật đau lúc ân ái. Nổi đau tuốt da làm Diên phát rên lớn. Tiếng rù rù của đà điểu sục trong đống áo bẩn khục khặc mỗi khi Diên túm bứt chùm lông đen.

- Em thích ?

Vĩ lau vết bẩn trên bụng Diên, hơi thở dịu dàng. Mùi rừng rú sa mạc còn lẫn quất trên vách. Diên ngượng tránh nhìn Vĩ. Hơi nóng của giấc trưa hãy còn ấm tường. Diên đưa tay hé liếp cửa, ánh nắng bên ngoài vẫn trắng nhức mắt. Diên trông rõ mái chùa vàng cong lợp những ống ngói lớn bằng đốt tre nghiêng sát nhà. Một bảo tháp cao vút với đại hồng chung vĩ đại đang được câu lên lơ lững. Trong khuôn viên các sãi phốp pháp không rõ mặt. Ánh nắng ngầy ngật làm Diên choáng váng. Diên hỏi Bảo tháp xây lúc nào sao không biết ? Hôm qua hãy còn bãi đất trống. Vĩ lau mình cho Diên nói tháp vẫn ở đó chỉ anh không thấy. Diên hé liếp cửa lần nữa các sãi vẫn đứng tụm ba bên cạnh vại nước. Dăm bóng tín hữu vào ra thắp nhang ở các trang thờ. Đại hồng chung đánh ba tiếng âm u  vào rừng trúc. Vĩ nhặt áo lót thu vén các lông mao vũ rơi rớt trên đất rồi nói Buổi tối chùa lễ rằm nhưng em không muốn.   

        

*

 

Lễ Thăng Thiên Vĩ cúng trăng bầy dưới bể bơi nhang đèn, lư hương, ngũ quả và một lá phướng.

- Giống lên đồng. Diên thắc mắc.

- Một đám táng.

Vĩ chỉ siêu đất. Thể xác cũ thay bằng thân xác mới, lúc đập siêu.

Vĩ mặc cho Diên áo lụa tứ thân, vẽ viền mắt, đánh phấn hồng lên gò má, bắt Diên bậm môi cho lớp son mỡ bóng mịn.

- Em đẹp tựa cậu Hoàng Mười. 

Vĩ hôn phớt trán, vuốt ve ngực Diên, ân cần cài thêm hoa tai. Diên hỏi Tại sao bài trí ? Để vui. Vĩ không ngửng lên, vẫn chăm chút đánh móng tay cho Diên.

- Em sẽ hoá thân.

Vĩ đi hài cho Diên rồi thay áo. Diên ngắm Vĩ tự nhiên, những chấm kem điểm trên lớp phấn lót da thoa khắp người tựa sao.

- Em giống hưu. Diên đùa.

Vĩ đặt một ngón tay lên môi.

- Giờ thiêng đến. 

Diên muốn nói Diên sợ, nhưng Vĩ đã hôn Diên đắm đuối. Khói nhang vàng mã cháy sáng bễ tắm. Diên không rõ tiếng nhạc ở đâu nhưng Vĩ bắt đầu lắc lư, dật dờ, chập chờn điệu múa chốc chốc vẩy lên mình Diên máu gà cắt cổ lúc trưa. Ánh trăng trong như phiến gương hôm nào đậy lên những thuyền chài cuối bãi. Diên nghĩ  buổi tối đầu tiên và duy nhất của cả hai.

Tiếng mõ ở chùa bên réo rắc trn lẫn đại hồng chung âm u thúc giục. Diên bắt đầu say không còn cầm vững chai rượu. Ánh lửa của lâu đài dinh thự ngựa xe bốc cháy chung quanh khiến Diên khám phá phi lề của tạo hoá. Vĩ đã bắt đầu hoá thân, chùm lông mượt phủ lên mình Vĩ điểm sao lăn tăn. Thân thể Vĩ uyển chuyển. Vĩ không còn đứng được phải qùy xuống chống tay trên gạch men. Diên thấy Vĩ đẹp lạ lùng. Ánh mắt hưu thơ ngây trên bốn vó chân xinh xắn. Diên nghe những tiếng kêu khẽ của thú. Chút máu bầm của thể xác cũ nhiểu rây trên đất. Diên nằm đè lên chú hưu sao, hôn đắm đuối lớp lông ấm áp. Mình dưới của Diên co giật căng từ từ làm áo tứ thân đứt cúc. Diên nhớ Vĩ dặn giao hoan với Vĩ trong lúc hoá thân. Diên cảm tưởng các mạch máu phồng ở đùi Diên vỡ tung. Diên đâm Vĩ trong đau đớn của thể xác. Giống lần Vĩ áp vai vào tường cho Diên đánh. Vết đâm đầu tiên Diên đâm bằng tất cả sức lực. Vết đâm thứ nhì với tất cả say mê trìu mến. Vĩ biến hoá sau mỗi nhát đâm. Diên trông thấy rõ nếp nhăn ở bụng khỉ. Trông thấy máu chảy ở bụng hoãng. Mỗi vết đâm đem đến cho Diên nỗi đau đớn như đâm lấy chính mình. Đau buốt lan từ ngón chân bắt Diên rên la không kềm được. Diên không còn cảm thấy con thú dẫy dụa dưới mình chỉ thấy thân xác của chính Diên đứt đoạn xé vỡ.

Diên ngừng lại lúc nửa mình dưới hoá vượn.

 

*

 

Lễ Thánh Linh phố chợ bầy bán mẫu đơn, hoa diên vĩ và các loại nến trắng. Diên trở lại nhà mát mỗi dịp lễ lắng nghe tiếng nước chảy, tiếng mổ thóc, hay tiếng đập cánh bất chợt của  sinh vật nào đó. Diên bắc thang lên máng xối nhìn sang bãi đất trống đã bắt đầu công trình tu chỉnh nhà thờ. Đôi lúc Diên nhớ buổi trưa cả hai nằm phơi nắng trên các ống ngói cho đến lúc phỏng, Vĩ nói tập đau đớn.

Diên yêu những buổi trưa nắng cả hai chờ đợi lặng lẽ. Mặt biển sáng dâng tràn lên bốn bức tường tựa nhà mát đã chìm xuống đại dương. Những lúc sóng vân đó ngón tay cả hai xen kẽ nhịp sóng vuốt ve lẫn nhau, khám phá thân thể biến hình của nhau. Bao giờ Vĩ cũng an ủi, vỗ về, khuyến khích cho Diên đạt đến giai đoạn chót. Diên chạm tay lên đá men hãy còn cảm giác tê buốt của cơn đau nứt xương và hình ảnh đôi chân móng vuốt. 

Vết máu khô Diên đã tính rửa nhiều bận rồi lại thôi. Vết máu trên gạch hoen để lại cho Diên nhiều kỷ niệm. Diên vẫn còn trông thấy ánh mắt tuyệt vọng của chú hưu sao hấp hối dưới đáy bể nước. Tự trong thâm tâm Diên hiểu Vĩ đi tìm người tình khác.

Diên hay đi rảo khắp vườn xem có gì đổi khác. Rừng trúc đen chỉ còn những đọt lá thâm vun trong sân. Phố chợ  cùng những quầy cá tấp nập đến ghềnh đá. Diên luôn thắc mắc vì sao rừng trúc có thể biến đi trong một thời gian nhanh như vậy. Cả triền núi phủ chiếc bóng kín đáo lên ngôi nhà cũng bị san phẳng nhường cho những đường xa lộ thẳng. Diên nghĩ sẽ hỏi nếu Vĩ  trở lại. 

 

*

 

Thứ Hai lễ Người Chết, Diên vuốt tay lên sợi kẽm chạy suốt ngôi nhà. Dẫy lồng nang trống động đậy tựa các chú khướu vô hình thức giấc. Diên nghe tiếng khướu hót lảnh lót. Tiếng đập cánh làm tung liễng thóc. Diên nhớ Vĩ luôn nói sự sống đầy ước muốn. Nhớ buổi sáng đầu tiên đến thuê nhà gốc đa xoã tóc đẹp tựa người đàn bà, và Vĩ khẳng định Treo cổ là một hình thức hoá thân.

Diên yêu hai cườm tay Vĩ cột chắc. Yêu cách Vĩ giao hoan trong tư thế gò bó. Yêu cách Vĩ ướm cổ vào sợi dây thừng cho Diên thắt. Ngón chân Vĩ chống trên mặt ghế lấp lửng. Thân thể Vĩ mật bóng, bắp đùi thẳng vút tựa Vĩ đã hoá thành một cành nhánh của gốc đa. Diên bắt đầu trông thấy sắc vàng hoe tròn chỉnh, những rùng mình của chú khướu con trở mình vừa thoát khỏi vỏ trứng. Những lông mao tuyền. Chiếc mỏ rỉa rói phát tiếng kêu khẽ và đôi chân nhỏ bé mất cân bằng. Diên nhớ Vĩ quả quyết Yêu đồng nghĩa hy sinh và hoá thân. Diên vụt hiểu.

Đôi cánh lớn lên đột ngột đưa Diên lên thật cao lao vào khoảng không chới với bát ngát.

 

06/2000

 

 

 

 

 

 

 

© Copyright Trần Vũ